Cầu an cầu siêu có phải mê tín? Cầu an có đi trái quy luật Nhân Quả?

Xã hội càng văn minh chúng ta càng được nhiều lễ cầu an cầu siêu với quy mô ngày càng lớn hơn và nhiều người vẫn đứng ngoài cuộc cho rằng đây là việc hoàn toàn mê tín.

Vạn vật trong vũ trụ dù muốn hay không đều hoạt động và vận hành theo quy luật Nhân quả. Nếu không có luật nhân quả thì chắc chắn mọi thứ sẽ bị đảo lộn và sự sống trên hành tinh sẽ bị tiêu diệt.

Luật nhân quả không phải do con người quy chế hay một đấng tạo hoá nào lập ra mà chính do sự hoạt động vận hành vô minh của bản chất vạn vật mà lập thành. Từ khi có các hành vận chuyển trong vũ trụ tạo thành những duyên mới phối hợp với các duyên khác sinh ra duyên mới khác nữa và cứ như thế tiếp tục mãi mãi.

Vậy việc chúng ta cầu an cầu siêu để mong có được điều gì đó trong thế giới này thì sao? Liệu việc này có đi trái lại với quy luật Nhân quả hay không?

1. Cầu siêu là gì?

Khái niệm “cầu an” và “cầu siêu” là hai khái niệm khác biệc khi “cầu an” có nghĩa là cầu cho một người nào đó được khỏe mạnh và an lạc, trong khi “cầu siêu” có nghĩa là cầu nguyện, hộ niệm và khai thị cho các chúng sanh buông bỏ phiền não và chấp thủ để siêu thoát, sanh lên các cõi lành.

Nghĩa trọn vẹn của cầu siêu là dùng phương thức nào đó để giúp cho vong linh của người đã chết thoát khỏi các cảnh giới khổ đau trong địa ngục.

Nhân duyên đã từng đưa tới cơ hội gặp gỡ cho ta có người thân, xuất hiện trong gia đình, dòng tộc, quốc gia và xã hội. Và sợi dây liên kết đó không tách rời dù âm dương cách trở, cho nên trách nhiệm cầu siêu và báo ân đối với người đã khuất là chung của tất cả mọi người trong xã hội.

2. Suy nghĩ của chúng ta về cầu an

Cầu an cầu siêu có phải mê tín? Vì sao chúng ta phải cầu an? Vì chúng ta luôn có cảm giác bất an, buồn khổ trong cuộc sống này.

Lễ Cầu An là thiết lễ, tụng kinh, cầu nguyện cho người sống thoát khỏi bệnh tật hay tai qua nạn khỏi. Còn Lễ Cầu Siêu là nguyện cầu cho người chết thoát khỏi cảnh khổ sanh về thế giới an vui.

Hai mục đích của việc cầu an:

– Cầu an hướng nội tức là quay về bên trong, mong cho tâm chúng ta được bình an.

– Cầu an hướng ngoại là cầu những việc bên ngoài tâm, đó là mong cho công việc, sự nghiệp, danh vọng, đời sống vật chất của chúng ta được hanh thông tốt đẹp.

Hầu hết mọi người đều theo đuổi mục đích thứ hai mà vô tình đã bỏ gốc theo ngọn. Chúng ta quên rằng sự bình an trong tâm hồn của con người là yếu tố cần thiết để mang lại sự bình an trong cuộc sống đời mình.

Dường như con người chỉ mong cầu sự bình an về vật chất nhưng đến khi có được vật chất rồi họ vẫn lo âu, buồn phiền và vẫn không thấy hạnh phúc ở đâu. Cho nên chúng ta cần hiểu rõ ý nghĩa cầu an như thế nào và cầu an làm sao cho đúng.

Cầu an, cầu siêu không đúng pháp là cầu an, cầu siêu cho vui lòng thân nhân của người bệnh, hay làm lấy lệ bài bản theo nghi lễ cầu an, cầu siêu… cho xong chuyện thì khoá Lễ này hoàn toàn thất bại, không mang sự ích lợi nào cho người bệnh hay người mất.

Cầu an cầu siêu có phải mê tín? Cầu an có đi trái quy luật Nhân Quả?

3. Cầu an cầu siêu có đi trái quy luật nhân quả?

Phật giáo cũng là một tôn giáo cũng có những nghi thức, nghi lễ để truyền bá chánh pháp một cách rộng rãi tới mọi người và đặt ra rất nhiều nghi thức, nghi lễ, như là cầu an, cầu siêu, sám hối để thích hợp với từng hoàn cảnh cũng như từng trường hợp của mọi người trong dân chúng.

Ví dụ như quý sư làm lễ cầu nguyện chư Phật gia hộ cho người bệnh chóng bình phục tai qua nạn khỏi. Nhà chùa có lễ cầu an để giúp đỡ về mặt tín ngưỡng trong hoàn cảnh mọi người đang bối rối để có thể được an tâm phần nào trong lúc điều trị cơn bệnh. Hoặc quý sư làm lễ cầu nguyện chư Phật phù hộ cho người đã mất được vãng sinh về cõi an lành.

Nhiều người cho rằng cầu an cầu siêu là mê tín vì theo luật nhân quả thì ai ăn nấy no, ai tu nấy chứng. Tuy nhiên, luật nhân quả cũng như tiến trình của nghiệp không hề đơn giản. Nó không phải là một đường thẳng, không quá rõ ràng đến nỗi chúng ta nhận thức hết được.

Có thể nói những buổi cầu an cầu siêu trong chùa hoàn toàn đúng với chánh pháp vì đã áp dụng luật nhân quả một cách khéo léo và được chư vị Tổ sư từ bi đặt ra để hướng dẫn dân chúng bước vào ngưỡng cửa từ bi của nhà Phật nhằm truyền bá rộng rãi chánh pháp đến với mọi người, đem lại sự bình an trong tâm hồn của mọi người đang sống trên thế gian này.

Tuy nhiên nhiều khi có những người ngoại đạo mượn danh tu sĩ Phật giáo chuyên làm nghề thợ tụng để lợi dụng lòng mê tín hay sự đau khổ trong hoàn cảnh bối rối của người khác để kiếm lợi khiến chúng ta nghi hoặc về việc này.

Nhân quả luôn vĩnh viễn, liên tục và tuần hoàn đây là một đạo lý chúng ta cần phải biết. Biết được nhân quả là liên tục và tiếp nối tuần hoàn thì chúng ta tự răn dạy bản thân tránh xa việc ác và tu tập làm việc thiện. Vì chính mình tạo nhân thì tự gặt lấy quả và tất nhiên kết quả ai cũng muốn tốt đẹp như ước muốn.

Nên xem:
Lễ cầu an đầu năm: Hiểu đúng ý nghĩa và lợi ích thiết thực của nghi lễ này
4. Cầu an cầu siêu không hề mang màu sắc huyền bí

Thực tế là khi chúng ta tạo quá nhiều nhân ác thì dù có cầu nguyện thì chính cái nghiệp của chúng ta sẽ lôi kéo thần thức tới cảnh giới tương ứng. Còn khi lúc sống trên đời chúng ta tu hành tinh tấn, tạo nhiều nghiệp lành, thì khi qua đời, trong hoàn cảnh nào chúng ta cũng sanh về cảnh giới an lành theo nguyện lực của chúng ta.

Cho nên Đức Phật mới đặt nặng vấn đề là khi sống chúng ta sống như thế nào chứ không phải đến lúc hoạn nạn mới cầu an, lại càng không thể ỷ lại vào người khác. Khi còn sống trên đời, theo tuvingaynay.com mình hãy lo tự cầu an, cầu siêu cho chính mình, bằng cách mở lòng từ bi, bao dung, bố thí, hỷ xả, thương yêu mọi người, tạo nhiều phước báu, lo tu tập phòng hộ thân tâm luôn được trong sáng sạch sẽ để tô bồi công đức.

Cho nên chúng ta luôn nhớ rằng nếu như mình tạo nhân bình an thì không cần cầu an, bình an vẫn đến. Năng lực tu tập hằng ngày của chúng ta là động lực chính yếu giúp chúng ta sống bình yên và giúp cho chúng ta khi qua đời được vãng sanh về thế giới an lành.

Khóa Lễ cầu an cầu siêu chỉ là những pháp trợ duyên, giúp cho chúng ta có thêm niềm tin và hy vọng vượt qua những khó khăn trong tức thời, để rồi sau đó phải tự mình chăm sóc sự bình an của mình bằng con đường tu tập.

Trong việc giáo hóa chúng sanh, Đức Phật tùy theo bối cảnh văn hóa hay đối tượng cụ thể mà có những bài pháp thích hợp để người nghe được lợi ích nhất. Còn vấn đề cầu an không có gì huyền bí khó hiểu, mà dựa trên những yếu tố như sám hối, phước đức, năng lượng trị liệu… Khi một người đã chấp nhận đến chùa cầu an thì biết rằng họ đã nhận thức được những nghiệp xấu, ăn năn về điều đó và muốn sám hối, cầu nguyện để tiêu nghiệp.

Khi họ ghi tên cầu an thì họ cũng đồng thời cúng dường hoa hương tịnh tài tịnh vật, đây chính là phước đức. Mà theo luật nhân quả thì phước lực có thể chuyển hóa nghiệp chướng cũng như tai nạn, bệnh tật.

Cầu nguyện cũng là một hình thức trị liệu bằng năng lượng. Khi chúng ta cầu an cho ai, tức là ta hướng tâm về người đó với mong muốn cho họ được an lành. Chính sự mong muốn này là nguồn năng lượng tốt lành có thể xoa dịu, trị liệu những bịnh tật hay khổ đau của thân tâm.

5. Có nên cầu siêu cho người mất đã lâu?

Đối với Phật pháp thực hiện lễ cầu siêu là mong người thân tiến tới siêu thoát sanh về cảnh Tây Phương Cực Lạc của Phật A Di Đà. Theo Phật giáo Bắc truyền, có hai nhóm đối tượng chúng sanh chính yếu cần được cầu siêu:

Nhóm thứ nhất, người mới qua đời đang ở trạng thái thân trung ấm (thần thức, hương ấm), từ sau khi chết cho đến tối đa khoảng 49 ngày.

Việc này có ý nghĩa chỉ đối với những người đã mất chưa quyết là được tái sanh về cảnh giới nào, hoặc đang trong trạng thái mê mê tỉnh tỉnh của thân trung ấm. Việc này có tác dụng nhắc nhở, gợi cho người này hướng tâm về các việc thiện, nhờ đó thần thức được tái sanh về cảnh giới tốt đẹp hơn.

Cầu siêu là mục đích sám hối tội lỗi, hỗ trợ họ chuyển nghiệp nhân xấu giúp họ tỉnh thức, sớm tìm cách xa lìa quả báo đau khổ, rời khỏi cảnh giới tối tăm đọa đày, cầu cho thần thức người được nhẹ nhàng thảnh thơi, siêu sanh về nơi thế giới tịnh lạc, chóng thoát luân hồi.

Thời gian này, người nhà cũng nên làm việc thiện, ăn chay, vận hết lòng thành tập trung vào việc tụng Kinh, niệm phật, sám hối để cầu nguyện.

Nhóm thứ hai, những chúng sanh bị chết oan nên có thể sinh ở cõi quỷ. Trong trường hợp đặc biệt này, thì cần có tụng kinh siêu độ. Nhờ Phật lực giúp cho vong linh tái sinh ở cõi thiện.

Nghi lễ cầu siêu cho người thân đã mất rất lâu rồi là chuyện bình thường và nên làm. Người đệ tử Phật, hàng ngày kinh kệ, niệm Phật, lễ bái xong đều hồi hướng công đức nguyện cầu âm siêu, dương thái. Các vong linh khao khát được tu tập như nghe kinh, tham thiền, thọ trì Tam Quy và Năm giới. Sự tu tập của người thế gian sẽ tạo ra năng lượng nương tựa cho người cõi âm do cơ hội tu tập của họ nhiều hơn.

Riêng đối với những hương linh sau khi chết 49 ngày đã tái sanh vào các cõi lành thì không cần cầu siêu. Dù vậy, nếu thân nhân làm phước rồi hồi hướng công đức cho họ thì ở nơi cõi lành vẫn được thêm phần lợi ích.

6. Cầu siêu có phải mê tín?

Trong các nước Phật giáo Bắc tông, do chịu ảnh hưởng của Pháp môn Tịnh độ, các kinh được đọc tụng vào các lễ tang và đám giỗ thường là kinh A Di Đà, kinh Địa Tạng và Vu Lan. Tụng kinh A Di Đà chủ yếu là nhắc cho người chết nhớ lại pháp môn niệm Phật “nhất tâm bất loạn” như là điều kiện tiên quyết để vãng sinh Tịnh độ, để hương linh nương theo đó niệm Phật mà vãng sinh.

Cầu siêu chỉ là một sức mạnh thứ yếu, không phải là sức mạnh chủ yếu. Vì thời gian chủ yếu để tu thiện, làm thiện là thời gian khi người đang còn sống. Sau khi người chết rồi, chính người sống tổ chức lễ cầu siêu cho người chết và hồi hướng công đức tu thiện, làm thiện của mình cho người chết.

Kinh Địa Tạng cho biết, lợi ích của lễ cầu siêu có bảy phần, thì sáu phần thuộc về người còn sống (tức là người tổ chức lễ cầu siêu) còn chỉ có một phần lợi ích thuộc về người đã chết.

Vậy cầu siêu có phải mê tín? Thực ra tụng kinh không chỉ có tác dụng tốt cho người quá cố mà hơn hết là nhằm giáo dục cho thân quyến của người chết về các phương pháp tu tập và làm phước. Theo đạo Phật, không ai có thể siêu độ cho ai. Không ai có thể giải thoát cho ai.

Khi cần an cầu siêu hướng thiện cho người đã mất thì tình thương đó phải chân thành, biết đau xót và rung cảm trước cảnh khổ đau của người đã qua đời và ở phương diện khác nhằm nhắc cho người quá cố biết về quy luật sinh tử mà không còn quyến luyến thế gian, dễ dàng ra đi hay tái sinh.

Đặc biệt, chúng ta sống có đạo đức để làm ngọn đèn soi đường cho người cõi âm đi ra khỏi bóng tối vô minh u ám. Địa ngục khổ đau do tâm tạo, giải thoát giác ngộ cũng do tâm. Cho nên sống có đạo đức là biểu hiện một phương thức siêu độ rất cao.

Năng lực tu tập hằng ngày của chúng ta là động lực chính yếu giúp chúng ta sống bình yên và giúp cho chúng ta khi qua đời được vãng sanh về thế giới an lành. Còn việc thiết lập các khoá Lễ Cầu An hay Cầu Siêu chỉ là những pháp trợ duyên, cuối cùng vẫn phải chính họ tự mình chăm sóc sự bình an của mình.

Đó không phải là mê tín, đó là đạo lý tâm thiện hướng tới cõi thiện, là sự cảm thông của lòng hiếu vĩ đại, của tâm nguyện vĩ đại, khiến cho tâm lực và nguyện lực của người siêu độ hòa nhập và cảm thông với nghiệp lực của người siêu độ, cả 2 thông suốt cùng một khí, nhờ vậy, mà người chết được siêu độ.

Nói tóm lại, để được sức khỏe và an lạc, theo đạo Phật, chúng ta phải tu tập công đức, làm việc lành, sống tiết chế, ngủ nghĩ ăn uống thích hợp, an trụ vào hiện tại, lấy chánh niệm và sự tỉnh thức làm phương châm của cuộc sống.

Được như vậy thì sự an lạc sẽ hiện diện như người bạn đồng hành của ta trong cuộc đời. Tương tự, để được siêu thoát, mỗi người phải tự trang bị cho mình các hành trang đạo đức khi còn khỏe mạnh, để khi cơn vô thường đến, nhắm mắt xuôi tay, nghiệp thiện của chúng ta sẽ dẩn dắt chúng ta tái sinh về cảnh giới tốt hay vãng sinh về cảnh giới của Chư Phật.

Quý Phật tử cũng có thể thường niệm chú đại bi hàng ngày để vong linh được siêu thoát, tâm bình an thanh tịnh.

TH!